Bài học của sóng (phần 1)

Phần 1. Giai điệu của sóng “Tùmmm!!’’ Cô lóp ngóp trèo lên ván sau hơn chục lần ngã xuống biển. Đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm lướt sóng. Anh huấn luyện viên người bản địa với nước da ngăm đen và nụ cười sáng chói, rạng rỡ hỏi: - Thế nào rồi, tay em ổn chứ? Những người ít tập luyện thân trên chắc chắn sẽ gặp vất vả khi paddling (bơi bằng hai tay với bụng úp trên mặt ván). Nhìn quanh, có thể thấy vài người mới tập như cô nằm bẹp trên mặt ván, hai tay buông rã rời, để mặc các huấn luyện viên kéo ván họ ra chỗ nước sâu. May mắn thay, nhờ quá trình tập pole nên cô đã quen với việc vận dụng cơ bắp vai, tay và lưng. - Em không sao, nhưng mũi miệng sặc sụa nước biển rồi. Anh HLV bơi lại gần, cười lớn: - Em đang chơi với nước, đương nhiên em sẽ sặc nước. Khi em chơi với lửa, đương nhiên em sẽ bỏng. Khi em rơi vào lưới tình, trái tim em sẽ tan vỡ. Đó là chuyện tất yếu phải xảy ra. Dừng lại một lát, anh tiếp: - Nhưng rồi em sẽ vẫn yêu, dù em sẽ đau khổ. Em sẽ vẫn chơi với nước, dù bị sặc nước. Em dần quen và chấp nhận cảm giác đó thôi. Cô bật cười. Anh khiến lướt sóng trở nên thú vị và bao la hơn bao giờ hết. Không chỉ là bộ môn thể thao, lướt sóng là một thử thách với tâm trí, vượt qua nỗi sợ và kết nối với sự hài hoà tự nhiên. Cô thắc mắc: - Em không hiểu làm thế nào để cân bằng, không chao đảo khi pop-up (kỹ thuật bật dậy đứng trên mặt ván) mà không nhìn xuống ván. Làm sao để biết bàn chân em đặt đúng vị trí, khi cằm em phải ngẩng cao và nhìn về phía trước chứ? - Hãy dùng cảm nhận. Vấn đề là em quá lý trí và mong muốn sự hoàn hảo. Đây không phải bài kiểm tra- đây là một cuộc vui. Khi lướt sóng, kỹ thuật chỉ chiếm 35%. Phần còn lại là tâm trí thư giãn và khả năng cảm thụ cơ thể và sóng biển. - Cảm thụ cơ thể thì em hiểu, nhưng cảm nhận sóng biển như thế nào? Em luôn sợ pop-up chậm trễ sẽ lỡ mất cơn sóng! Anh từ tốn trả lời: - Em đang vội vàng đánh nhau với sóng. Tưởng tượng em hẹn hò một chàng trai. Em không thể giục giã cưới xin ngay buổi đầu gặp gỡ. Em bình tĩnh tìm hiểu anh ta, cảm nhận anh ấy là người như thế nào, tìm điểm hoà hợp giữa hai người. Và dần dần, em rơi vào tình yêu. Lướt sóng cũng vậy. Em cứ chậm rãi, cảm nhận khi sóng đến đẩy em đi nhanh hơn. Em hãy lắng nghe giai điệu của sóng. Giống như nhảy múa vậy, em hiểu chứ? Thả lỏng đôi chân, đừng gồng siết quá nhiều. Em nhún nhảy và đung đưa tự nhiên với cơn sóng. Mỗi cơn sóng đều có giai điệu của nó. Cô giật mình, nhớ lại những ngày đầu tập nhảy Latin. Ngày đó, một người bạn người Nigeria từng nói với cô điều tương tự: - Cậu biết không, chỉ có hai yếu tố mấu chốt làm nên một người nhảy tốt: cảm nhạc (musicality) và tận hưởng niềm vui (enjoyment). Quả thật, anh bạn mang tinh thần Châu Phi máu lửa ấy có thể nhảy bất kỳ loại nhạc nào mà vẫn vô cùng cuốn hút. Tuy nhiên, thời gian gần đây, cô đã quen với tâm trí tập cột, luôn siết và gồng các thớ cơ, tập trung cao độ vào kỹ thuật để đảm bảo an toàn khi bay bổng trên không. Việc tập các bộ môn nhảy múa khác cũng vậy, cô cố gắng trau chuốt từng động tác cho đẹp mắt mà quên mất ‘’cảm giác’’ và ''lắng nghe''. Kết quả, khi lướt sóng, cô vô thức siết mũi chân thẳng đứng, thậm chí kiễng gót khi nhảy lên mặt ván. Mắt cô liên tục liếc xuống ván để đảm bảo chân đúng vị trí. Đầu cô mải nghĩ đến tư thế cơ thể. Và ‘’TÙM!!’’- cô chao đảo và ngã xuống nước, lần thứ n. Wayan liên tục khích lệ: - Đối với người mới tập, paddling là việc khó nhất, nhưng em đã làm được rồi. Giờ em chỉ cần bớt căng thẳng để tự tin đứng trên mặt ván thôi. Sau nhiều lần ngã, cô dần quen thuộc hơn với tấm ván và sức mạnh của sóng. Ngã cũng không sao. Sặc nước cũng không sao. Khi cô dừng sợ hãi và lo lắng, kỳ diệu thay, cô đã tìm được thăng bằng và lướt trên con sóng nhỏ. Con sóng dịu dàng mà lao vun vút. Cô lắng nghe và bình tĩnh nương theo nhịp điệu của sóng, linh hoạt trọng tâm, để cơ thể thật mềm mại. Mắt cô nhìn vào những đám mây trên bầu trời, mặc kệ những suy nghĩ loạn động gào thét “sắp ngã rồi! Cẩn thận không đâm phải người khác, blah blah blah…’’. Khi thật sự thả lỏng, sự thăng bằng đến với cô tự nhiên mà không cần cố gắng, không cần lý trí. - Hú hú!!! Giỏi lắm! Em làm được rồi!!!- Anh HLV hét lên cổ vũ cô. Cô từng nghe kể về con sóng đầu tiên của những người mới tập, giờ đây đã được trải nghiệm trực tiếp. Một niềm hân hoan khó diễn tả bằng lời, đan xen với ngỡ ngàng và xúc động kỳ lạ. Thì ra, nhảy với sóng biển tuyệt vời và bình yên đến thế! Cô không chinh phục sóng biển. Cô chinh phục được nỗi sợ của bản thân. Lần đầu tiên, cô có thể cảm nhận và hoà vào giai điệu của sóng. Có người từng nói lướt sóng như ăn sầu riêng, người thì mê hoặc, người thì ghét bỏ. Cô đã lo lắng liệu đây có phải buổi tập lướt sóng đầu tiên và cuối cùng. Khi kéo ván về bờ trong ánh mặt trời rực rỡ, cô nhận ra: Hình như cô đã yêu. Trong lướt sóng có thể thao, có nhạc và cả thiền. Như Wayan đã ví, dù có bị sóng quật sặc sụa nước, cô vẫn muốn tiếp tục tập lướt sóng. Và dù trái tim có tan nát, cô vẫn muốn yêu thêm lần nữa.

Comments